Trà và cuộc sống

Trà là niềm hãnh diện, tình yêu và sự nghiệp của tôi.

Trà và sức khỏe

Trà mang lại sự khỏe mạnh, linh mẫn cho cơ thể mỗi người.

Trà và tinh thần

Trà giúp cho tâm trí chúng ta cởi mở và thanh khiết.

Uống trà đi!

(Nguyễn Dương Anh) Uống trà đi! 
Trong một ngõ nhỏ, tại một quán nhỏ, ở một góc nhỏ. Nó ngồi đó cũng nhỏ bởi cái dáng vẻ của một học sinh cấp 3 đang dán mắt vào quyển sách "Nếu còn có ngày mai" 
- Này bé
- Bé
- Này bé! ...
Đến câu thứ 3 nó mới giật mình dời quyển sách chuyển mắt tới cái nơi phát ra tiếng gọi "Bé" kia.
- Ơ! Ơ! ... Một chuỗi của sự ngạc nhiên. Bất chợt nó cười, ủa anh cũng có lớn hơn em đâu mà gọi em thế.
- Ừ nhưng sao ngồi đây cả tiếng rồi thế, chủ quán ra đuổi về bây giờ. Biểu tượng cảm xúc smile
... Oh vậy là đã ngồi đó, chốn ấy được 2h45 phút rồi ư? Sao hôm nay thời gian trôi kỳ vậy, sao nhanh thế!/!!! Phải về thôi! :(((((

(ảnh: Mạnh Cường)
...
Bé! Uống trà đi! anh vừa gọi cho bé đó! Sao ngạc nhiên thế.??
Một ký ức từ đâu trở lại, nhẹ nhàng như thời gian đếm ngược về cái ngày ấy, ngày của những năm tháng học hành đèn sách, tự kỷ một mình ở cái góc ấy.
Tính năm thì cũng đủ 10 năm rồi đấy, lần đầu tiên ở cái xứ đất lạ, đô thị phồn hoa nó được đi uống cái thứ gọi là "TRÀ" (nhà nó thiếu gì) sao anh lại đưa nó tới đây! Sao Hà Nội lại có những cái chốn yên tĩnh như quê thế ... Có đủ các thứ sao và sao anh lại nhìn nó (đứa em quê một cục - như anh nói) thì có gì mà nhìn lạ vậy.
Nó được kéo về thực tại khi anh cất lời!
- Sao ngồi đây một mình, em có chuyện gì à? anh ngồi đây lâu rồi mà không thấy em về. Giờ thì không cần anh đưa đi uống trà nữa rồi nhỉ! (anh nheo mắt cười)
+ Không ạ! Cũng chẳng biết sao hôm nay tự nhiên rẽ vào quán một cách vô thức, ngồi nên quên mất cả time. hihi nó cười gượng gạo nhìn anh.
+ Lâu rồi mất liên lạc của anh và Bác! Thời gian qua thế nào ạ?
- Bất chợt nó thấy anh trùng khóe mắt. Ừ không sao, cũng có nhiều thay đổi. Anh nghe nói em cứ một mực làm trà hả. Tốt đấy, nhưng sẽ khó khăn nhiều đó vì em là con gái. Cố gắng lên và bền chí là được, anh tin cô làm được như lần đầu tiên anh em mình gặp nhau ấy, kiên định và vững tâm lý lắm. Bác vẫn khỏe, đừng lo cho bác, quan trọng là đừng bỏ quên bản thân, nhớ chưa!
Anh vẫn vậy (mặc dù chỉ là họ hàng xa xôi) nhưng nó vẫn là đứa duy nhất được nhận tình yêu thương của anh! kẻ lạnh lùng và cũng có biệt danh " MÁU LẠNH" như nó ở Quê.
- Cô đang nghĩ cái gì thế? Ký ức hả! thôi về đi, muộn rồi. ...
+ Vâng! Bất giác nó thấy cay cay sống mũi. Em về đây, anh đi chưa?

(ảnh: Dương Anh)

Cũng là một ngày của mùa thu năm ấy! Nó ….....uống trà đi
Và 10 năm sau lại một ngày chớm thu! Nó – Bé...uống trà đi
Có lẽ cái làm dịu tâm cam nó là Nó!

(ảnh: Internet)